Đem tâm để lại bên cạnh ngươi – CHƯƠNG 15 : VĨ THANH

       

CHƯƠNG 15 : VĨ THANH

=======================================

” A? Ta, ta như thế nào có thể đem ngươi tâm……”

Điểm Mặc  nghe được ngất ngất hồ hồ, chỉ cảm thấy hình như là tự mình làm ra cái chuyện xấu gì , trong lòng không khỏi tràn đầy lo lắng kích động .

Thấy thế, Thanh Vũ  bỗng nhiên che lấy ngực mình run run một chút, Điểm Mặc  hách nhất đại khiêu, vội vàng đỡ lấy thân hình hắn, Thanh Vũ  thế này mới cố ý cau mày cười khổ nói:

” Ngươi xem, trong lòng ngươi vừa khó chịu, ta cũng sẽ khó chịu theo ……”

” Ta…ta không suy nghĩ loạn nữa !” Thiên chân Điểm Mặc  tin là thật,

” Ngươi xem, ta thật cao hứng, thật sự! Ngươi trăm ngàn đừng khó chịu……”

Nói xong, còn bài trừ khuôn mặt tươi cười ngây ngô nở nụ cười vài tiếng, tay nhỏ bé càng không ngừng xoa ngực cho y , biến thành Thanh Vũ  tự ngẫm bản thân có phải trêu đùa quá trớn hay không , nhưng Điểm Mặc ở cái dạng này lại làm cho người ta thực đau đớn .

Bất quá tất cả đều không phải y hồ ngôn loạn ngữ !

Y theo lời nói của Dung Vân , hiện tại , tâm hồn y cùng tâm hồn đối phương dung hợp , xác thực sẽ có năng lực ảnh hưởng đến cảm xúc lẫn nhau …. Cho nên , y nhất định phải làm Điểm Mặc cảm thấy khoái hoạt , mà chính y cũng không thể cứ đắm chìm trong hối hận khôn nguôi .

” Tóm lại, hiện tại tâm của ta vĩnh viễn đều ở nơi ngươi , ngươi liền vĩnh viễn ở bên cạnh ta , được không ? Đem tâm của ta ở lại bên người ta , bằng không ta lại muốn trở nên vô tâm vô tình tịch mịch như trước .”

Thanh Vũ  cũng không biết chính mình sao có thể vô lại như thế , nhưng vẫn cứ mỉm cười dụ hống hắn trước cái đã tính sau .

” Đem tâm ngươi …… Ở lại bên cạnh ngươi?”

Điểm Mặc  nghe được nhiễu hôn mê đầu, vẫn là nhỏ giọng lên tiếng .

” Ân.”

Nhưng vừa nghĩ nghĩ , hắn bỗng nhiên lại đứng lên gào to :

” Ta ..ta …ta có thể ở cùng một chỗ với Thanh Vũ  như trước đây sao? Thanh Vũ  sẽ không lại không muốn ta?”

Thanh Vũ  đau lòng ôm lấy hắn :

” Ta sẽ không tái ném ngươi không để ý, cho nên…… Ngươi cũng không được  bỏ lại ta, biết sao?”

Điểm Mặc  mạnh gật gật đầu, nhưng lại nghĩ đến cái hung ba ba tiên nhân kia –

” Nhưng là…… Ngươi là tiên, ta là yêu, những tiên nhân khác sẽ không tái tróc ta sao?”

Nếu như tự nhận cơ trí tiêu sái Dung Vân biết mình chỉ bởi vì một lần gặp mặt kia , từ nay về sau ở trong lòng tiểu yêu để lại hình tường hung tàn ngoan độc đủ loại ác liệt dã man , nhất định sẽ đương trường hộc máu ba thước …..

Thanh Vũ  vô cùng thân thiết nhéo nhéo cái mũi của hắn , thế này mới nói:

” Đừng sợ, cho dù thật có người tới , ta cũng sẽ không để cho bọn họ động ngươi. Cùng lắm bất quá là tước đi tiên tịch của ta thôi , ta đây liền cùng với ngươi đi làm yêu quái —-“

” Đừng nói nữa!”

Điểm Mặc  sợ tới mức che cái miệng của y lại .

” Ngươi.. ngươi …ngươi ….ngươi ….Ngươi như thế nào có thể……”

Có thể thế nào, hắn lắp bắp nửa ngày cũng không biết nói như thế nào, có lẽ ở trong lòng hắn Thanh Vũ  vĩnh viễn đều là tiên ý phiêu miểu cảm giác, cũng không thể đi làm cái yêu quái gì …..

======================================

Thanh Vũ  mỗi ngày đều suy nghĩ biện pháp cấp Điểm Mặc  bổ thân mình.

Yêu loại hao tổn nguyên thần phải như thế nào đi bổ?

Thanh Vũ  thân là tiên nhân đối này không hề biết, càng không thể lấy chuyện tình yêu vật  lại đi phiền nhiễu Dung Vân, vì thế y chỉ có thể chính mình chậm rãi suy nghĩ……

” Điểm Mặc , ta mua bánh bao ngươi yêu thích nhất .”

” Điểm Mặc , ta mua cao đậu đỏ ngươi thích nhất .”

” Điểm Mặc , ta mua ngươi thích ăn nhất ……”

……

Điểm Mặc no nấc một tiếng , sờ sờ cái bụng tròn trịa , trên mặt có chút ngượng ngùng:

” Thanh Vũ , ta nào có thích ăn nhiều thứ như vậy nha .”

Thanh Vũ  trong tay lại bưng hai phần tiểu điểm tâm , y đặt chúng lên bàn cười nói:

” Vậy ngươi nói nói, thứ nào ngươi không thích ăn .”

Điểm Mặc  không nói gì, quả thật ăn mấy chục loại, đều là chính mình thích…… Này hình như là không dính dáng quan hệ với kiêng ăn đi , hắn ở trong lòng yên lặng buồn bực.

Bất quá, bụng của mình như thế nào giống như không đáy , ăn nhiều như vậy mới chỉ là có điểm no , trước kia cho tới bây giờ sao cũng không phát hiện điều này a …..

” Thanh Vũ , mua nhiều đồ ăn ngon như vậy , ngươi lấy bạc ở đâu a ? Lại là dùng tiên thuật biến ra sao?”

” Ân.”

Thanh Vũ  gật gật đầu, nhịn không được tiếp tục thầm nghĩ phương diện này loạn dùng tiên thuật hẳn là không có việc gì đi, y cũng không phải làm chuyện xấu a !

Ăn uống no đủ, Điểm Mặc  ngã đầu liền ngủ. Thanh Vũ  nhìn cái bụng căng tròn của hắn , tựa hồ là thịt hơn, nhưng mà địa phương khác vẫn rất gầy yếu, chẳng lẽ biện pháp ăn nhiều cơm này không đúng …..

Bất chấp nhiều như vậy, Thanh Vũ  vội vàng thoát ngoại bào đi theo lên giường, từ sau lưng nhẹ nhàng ôm Điểm Mặc , vuốt cơ thể bây giờ chỉ còn như da bọc xương của hắn  , lại sờ sờ , vẫn cảm thấy cảm xúc rất không sai …. Bất quá vuốt vuốt, ước nguyện ban đầu tựa hồ có điểm biến dạng.

” Ngô…… Hảo dương……”

 Điểm Mặc  hắc hắc nở nụ cười vài tiếng, thân mình cũng đi theo vặn vẹo vài cái. Thanh Vũ  mâu quang phút chốc biến thâm, bàn tay ôm Điểm Mặc bắt đầu có dụng ý khác  lưu luyến ở vài vị trí nào đó , làm cho Điểm Mặc liên tục kêu ngứa nhịn không được bắt đầu run rẩy , nguyên bản tiếng cười cũng mang theo mấy mạt dụ hoặc……

========================================

Điểm Mặc  trần trụi nằm ở trên giường, trên người bọc một cái chăn thật dày , chỉ lộ ra cái đầu nhỏ nhắn , đã vậy còn đỏ mặt . Hắn nói là dựa vào như vậy biểu đạt hắn thẹn thùng.

Bên kia Thanh Vũ  tự nhiên là thần thanh khí sảng, không chút nào để ý hắn hiện tại đi làm con rùa , dù sao vừa rồi có thể xem có thể làm đều đã muốn……Thân mình Điểm Mặc còn đang điều dưỡng , y ngẫu nhiên làm một lần đã muốn thật sự thỏa mãn .

Nhìn bộ dáng khả ái kia của Điểm Mặc  , Thanh Vũ  nhịn không được bắt tay vói vào ổ chăn vỗ vỗ Điểm Mặc  mông, làm cho hắn sợ tới mức co rúm lại một chút, cái đầu đơn giản đều lui vào trong chăn , thanh âm rầu rĩ cũng bởi vậy truyền ra :

” Ngươi, ngươi đừng động…… Ta muốn tu luyện, ngươi đừng quấy rầy ta.”

Sách, vật nhỏ này đã muốn bắt đầu mệnh lệnh y…… Thanh Vũ  vừa lòng sờ sờ cằm, bỗng nhiên cảm thấy không quá thích hợp, hỏi:

” Tu luyện? Ngươi tu luyện làm cái gì?”

Điểm Mặc  vẫn không có lộ đầu ra, tiếp tục rầu rĩ nói xong:

” Lúc trước  nguyên thần đại thương, ta cần phải tu luyện mới có thể nhanh chóng khỏe mạnh lại nha .”

“…… Ngươi chỉ cần tự mình tu luyện là có thể khôi phục?” Thanh Vũ  ngốc lăng .

” Đương nhiên a, chỉ cần mỗi ngày hoa một cái canh giờ, ta nghĩ tiếp qua mấy tháng sẽ không sao cả .”

“…… Không cần thuốc bổ hoặc là cái gì khác ?”

” Hắc hắc, yêu loại muốn cái gì thuốc bổ nha.”

“……”

Thanh Vũ  trong nháy mắt có loại xúc động muốn chàng tường . Mấy loại biện pháp bổ ăn bổ uống còn có loạn thất bát tao kia y nghĩ ra …. Đều là hoàn toàn không tất yếu?

Đúng rồi, y không hiểu, sợ những người khác cũng không hiểu, nhưng cố tình như thế nào y lại hoàn toàn xem nhẹ chủ ý của đương sự a……

Thanh Vũ  yên lặng tưởng, quả nhiên chính mình chính là tối ngốc kia một cái.