Đem tâm để lại bên cạnh ngươi – CHƯƠNG 13

       

CHƯƠNG 13

=================================

Mang theo Điểm Mặc trở lại khe núi ngày xưa , Thanh Vũ đưa hắn đặt ở bên dòng suối, không khỏi lại nghĩ tới ngày đó , chính nơi này y ra đi không tử giã , nhất thời cảm thấy bi thương …

Cũng may , y còn chưa mất đi Điểm Mặc …..

Thanh Vũ làm cho hắn nằm hảo, lấy đầu ngón tay điểm ở mi tâm của hắn , dùng tiên lực tìm kiếm tâm hồn thuộc về mình . Thẳng đến chiếm được cảm ứng, y hít sâu một hơi, sau đó chậm rãi hấp thu tiên lực này . Lập tức , một đạo sáng bóng dọc theo ngón tay y lưu động mà đến , còn có một chút hơi thở cũng ẩn ẩn xuất hiện .

Y  là tâm hồn nguyên chủ, tự y động thủ liền có thể đem tâm hồn lấy ra . Điểm Mặc hoàn toàn không biết gì cả mới có thể bí quá hoá liều, không để ý tánh mạng chính mình đi cầu hồn phi phách tán , quả thật rất ngốc …. Lại làm y đau lòng vô cùng …..

Nhớ tới trước kia , Điểm Mặc sợ nhất đó là bị thần tiên bắt đi, tới tới lui lui không biết nói ra bao nhiêu lần, mỗi khi nói đến đều sợ tới mức khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt mãn nhãn kinh cụ, thậm chí còn nói sợ sẽ bị chặt làm tám khúc , thậm chí hồn phi phách tán.

Nhưng hôm nay, hắn lại chủ động chạy tới làm chuyện mình từng sợ nhất !

Thanh Vũ không biết Điểm Mặc đối mặt hồ tộc thiên kiếp, đối mặt sét đánh đủ để lấy mạng sẽ mang loại tâm tình như thế nào , nhưng mà y chỉ cần nghĩ lại trường hợp lúc đó , cũng đã thống khổ suýt chút nữa hít thở không thông ….

” Không cần ngươi làm , tự ta sẽ lấy tâm hồn của mình về , sau đó chứng minh cho ngươi xem , phân cảm tình này cũng không phải giả ….”

Rõ ràng là nói cho Điểm Mặc còn đang hôn mê nghe, nhưng Thanh Vũ cũng đã cảm thấy tràn đầy chua xót cùng bất đắc dĩ .

Điểm Mặc cho tới bây giờ cũng chưa từng hoài nghi cảm tình bọn họ có với nhau, chỉ có một kẻ vô tình như mình , mới có thể phủ nhận tất cả tình yêu say đắm hai người đã có .

A, y còn muốn chứng minh cái gì đâu, câu nói kia đúng là chả khác nào nói cho chính bản thân mình nghe .

Thanh Vũ tự giễu cười cười, tiếp tục chuẩn bị đem tâm hồn toàn bộ hấp thu lại , nhưng mà đầu ngón tay y mạnh run lên , cả người chấn động một chút , mà Điểm Mặc vẫn nằm không nhúc nhích cũng bắt đầu run nhè nhẹ , trên mặt lộ ra một loại biểu tình vô cùng đau đớn .

Thanh Vũ cả kinh, lập tức chặt đứt tiên lực đang muốn hấp thu tâm hồn kia , Điểm Mặc thế này mới bình tĩnh trở lại, nhưng sắc mặt dũ phát xanh trắng, liền ngay cả Thanh Vũ cũng cảm thấy ngực đau đớn dị thường, không biết đã xảy ra cái gì.

Hoãn hồi lâu, Thanh Vũ lại thử hấp thu tâm hồn một lần nữa , nhưng chả bao lâu , hai người đều có phản ứng thống khổ , việc này làm y không thể tiếp tục dự định ban đầu .

Sao lại thế này…… Theo lý thuyết, y hoàn toàn có thể hấp thu tâm hồn của mình về mới đúng .

Gặp khuôn mặt nhỏ nhắn của Điểm Mặc toàn bộ muốn nhíu lại với nhau , y cũng cảm thấy rất khó chịu , hận không thể chính mình thay hắn chịu phân tội ày , không khỏi lại càng thêm oán hận bản thân . Nhưng lúc này , kêu trời trời không đáp , réo đất đất chả thưa , không ai thành toàn cho y …..

Thanh Vũ biến sắc, bỗng nhiên ôm lấy Điểm Mặc đang nằm trên mặt đất hướng Thiên giới bay đi .

Nhưng mà Thiên giới là địa phương nào , chúng tiên ở lại, tiên khí thanh u tràn ngập, làm sao dung được một tiểu yêu như Điểm Mặc ? Quả nhiên , vừa mới bay qua Thiên môn , hai thủ vệ ngay lập tức ngăn bọn họ lại .

Hai thủ vệ Thiên Môn không thông nhân tình , căn bản không nghe Thanh Vũ nói cái gì . Cuối cùng Thanh Vũ chỉ có thể sốt ruột yêu cầu gặp Dung Vân tiên quân, một người trong bọn họ mới chịu đi thông truyền .

Dung Vân vội vàng bay tới , liền thấy Thanh Vũ cũng dám tại thiên đình trọng địa ôm tên tiểu yêu kia , nhất thời sắc mặt biến thành màu đen, hắn đi lên phía trước nói với Thanh Vũ một câu “Hạ giới” , sau đó Thanh Vũ lập tức mang theo người lại chạy về nhân gian .

Nhị tiên nhất yêu cứ như vậy tùy tiện tìm một chỗ dừng chân , Dung Vân lúc này mới nửa là bất đắc dĩ nửa là tức giận nói :

” Ta nói Thanh Vũ cầm tiên, lá gan ngươi sao lớn như vậy, là muốn làm cho toàn thiên đình đều biết, nói ngươi cùng một yêu quái dây dưa không rõ?”

Thanh Vũ thần sắc lo lắng, nói năng cơ hồ có chút lộn xộn:

” Thật có lỗi, tiên quân, ta thật sự là không có cách nào, đã nghĩ trước tìm ngươi, nhưng mà lại sợ ta một mình trở về trì hoãn thời gian, thế gian lại đi qua lâu lắm……”

” Quên đi, ai kêu tên tiên nhân vô tình nhà ngươi chỉ có thể tìm ta đâu.”

Dung Vân bất đắc dĩ lắc đầu, nhìn Điểm Mặc đang hôn mê bất tỉnh nằm trên mặt đất hỏi :

” Đến tột cùng phát sinh chuyện gì?”

Chuyện Thanh Vũ biến mất Điểm Mặc đi gánh thiên kiếp, Thanh Vũ không đề cập tới , chỉ nhắc việc bản thân muốn thu hồi tâm hồn của mình từ trong cơ thể hắn , nhưng mà tựa hồ gặp chuyện gì đó , chưa hấp thụ được bao nhiêu , hai người đã gặp chuyện .

Dung Vân nhẹ nhíu mày , đặt tay trên vị trí trái tim Điểm Mặc lấy tiên lực thử thăm dò . Cũng may hắn có ngàn năm tư lịch, công lực thâm hậu, biết được lại nhiều, cẩn thận làm cho tiên lực dạo quanh cơ thể Điểm Mặc một vòng , tinh tế cảm giác một chút , rất nhanh liền có đáp án .

Chính là đáp án này , có chút điểm ra ngoài dự kiến của hắn .

Gặp Dung Vân sắc mặt cổ quái, Thanh Vũ nghĩ đến ra cái gì đại sự, lúc còn đang do dự có nên nói chuyện Điểm Mặc lấy thân hứng sét kể cho Dung Vân nghe hay không , Dung Vân lại tràn đầy thâm ý nhìn về phía y , ánh mắt rất là quỷ dị , làm trong lòng y lại cảm thấy bất ổn .

” Các ngươi thật sự là……”

Dung Vân bỗng nhiên cúi đầu cười một tiếng.

” Thật sự là kì.”

Thanh Vũ cảm thấy mạc danh kỳ diệu, liên tục truy vấn, Dung Vân lúc này mới dùng tiên lực dẫn tay y đi thử thăm dò cơ thể Điểm Mặc , cảm giác được tâm hồn của mình trong cơ thể hắn vẫn như cũ rung động từng trận , cùng phía trước cũng không có gì biến hóa —-

Đột nhiên, Thanh Vũ sửng sốt một chút, vừa rồi cảm giác truyền đến thật sự quá mức kỳ quái. Đó là tâm hồn của mình , đúng vậy , nhưng mà vì sao còn có thể đồng thời cảm giác được một loại nhịp tim đập khác ….

” Cảm giác được?” Dung Vân thu hồi tiên lực,

” Không nghĩ tới, tâm hồn hai người các ngươi thế nhưng lại dung hợp với nhau .”

Thanh Vũ kinh ngạc nhìn hắn, làm như đang cố gắng lí giải ý tứ từng chữ trong đó , liền nghe Dung Vân lại nói :

” Ta từng nghe nói, hồn phách tướng dung đơn giản có hai trường hợp , một là cô hồn lẫn nhau cắn nuốt, một là tùy nguyên chủ ý niệm dung vu lẫn nhau. Tâm hồn chủ tình, định là hai người các ngươi…… Tình thâm ý trọng, nhưng lại làm cho hai tâm hồn trên người tiểu yêu này kết hợp bao dung .”

Nghe thấy tình thâm ý trọng bốn chữ, Thanh Vũ có chút phát mộng, nguyên bản nghe không hiểu lắm, nhưng nghe đến cuối cùng, như thế nào liền biến thành liên quan tới chân tình bọn họ dành cho nhau ……

Dung Vân thấy y vẻ mặt nghi hoặc, nhịn không được cười nói:

” Tức là nói ngươi đối với tiểu yêu này mối tình thắm thiết, làm tâm hồn ngươi đều luyến tiếc rời đi hắn, đơn giản cùng hồn phách hắn hóa thành nhất thể, mới làm ngươi không thể thu hồi. Nếu như mạnh mẽ cướp lấy, liền chỉ có thể phá nát hồn phách của tiểu yêu này……”

Thanh Vũ cuối cùng nghe hiểu được một ít, nhưng sau khi nghe được , cũng dũ phát kinh hồn táng đảm, trên trán mồ hôi lạnh cơ hồ muốn rơi xuống . Y lăng lăng nhìn phía Điểm Mặc vẫn hôn mê như cũ , không biết phải biểu đạt cảm xúc bây giờ như thế nào.

Y  tâm, nay không chỉ có ký túc ở trong cơ thể Điểm Mặc, mà là hoàn toàn cùng Điểm Mặc hòa hợp nhất thể…… Như vậy chân tướng, làm y sau khi thoát khỏi kinh ngạc không khỏi dâng lên tràn đầy mừng như điên.

Nhẹ nhàng mà nằm ở trên người Điểm Mặc, nghiêng tai thiếp trước ngực hắn , cố gắng nghe tiếng tim đập truyền đến từ nơi đó . Mặc dù có chút nhược , nhưng cũng kiên định mà chấp nhất nhảy lên như trước , thậm chí vị trí trái tim của y cũng giống như có cái gì đó đang không ngừng rung động .

Dung Vân lười lại nhìn động tác buồn nôn như thế của y , lắc lắc ống tay áo lập tức biến mất. Thanh Vũ không bắt bẻ, vẫn nằm cảm thụ tiếng tim đập kia  , thuộc loại Điểm Mặc , cũng thuộc loại chính mình , loại cảm giác này thật sự quá mức kỳ diệu.

Đủ loại nghi ngờ của bản thân đối với tình cảm của họ , nay xem ra dĩ nhiên là hoàn toàn tan thành mây khói, có vẻ cực kì buồn cười lại vô cùng đáng thương  đến vậy .

Ngay cả chính mình tâm cũng không thể rời đi hắn, chính mình còn tại băn khoăn cái gì đây ?

Như thế rất tốt, y cũng không còn tất yếu phải tìm về tâm hồn của mình , tâm của y “ phản bội” lại y , đầu hướng về phía Điểm Mặc ôm ấp , kia chính mình lại có thể nào không chặt chẽ bắt lấy đối phương đâu?