Đem tâm để lại bên cạnh ngươi – CHƯƠNG 12 :

       

CHƯƠNG 12 :

==========================

Thanh Vũ vội vã hướng bên trong đi tới, không để ý lũ hồ ly thấy y đều bỏ chạy , thậm chí có con đã muốn hóa thành hình người, lại vẫn ôm đầu bận chạy . Y không rảnh bận tâm, chỉ biết dựa theo hơi thở tìm về phía trước, nhưng mà khi vừa mới tới một cửa sơn động , không trung bỗng nhiên hiện lên một đạo hồng quang, liền gặp một hồng y nữ tử chặn đường.

Nàng kia ăn mặc diễm lệ, dung mạo xinh đẹp, một đôi con mắt sáng lộ ra vài phần dụ dỗ, ngả ngớn nhìn y, thanh âm tràn đầy mềm mại đáng yêu lại cố ý ép tới có chút trầm thấp:

” Vị tiên nhân này , như thế nào lại chạy tới nơi của chúng ta , không sợ làm bẩn mắt tiên nhân sao ?”

Thanh Vũ thấy nàng mặt mày tràn đầy mị hoặc, lại còn mang theo vài phần khí chất, hơn nữa yêu khí sâu nặng, lập tức xác nhận nàng là thủ lĩnh nơi này , liền hơn vài phần cung kính :

“ Thật có lỗi, tiểu tiên danh gọi Thanh Vũ , là vì tìm kiếm người yêu nên mới đến đây.”

” Người yêu?”

Nữ tử cúi đầu cười, hướng y quăng cái mị nhãn :

” Không nghĩ tới đường đường tiên nhân, lại tìm cái hồ ly *** làm tình nhân nha , hì hì”

” Không, người yêu của ta đều không phải là hồ tộc, mà là một con chim khách yêu, tên là Điểm Mặc.”

Dừng một chút, Thanh Vũ lại nói :

” Ta dựa vào hơi thở của hắn mới tìm được nơi này, mong rằng cô nương chỉ dẫn.”

” Nga nguyên lai là tiểu chim khách kia a.”

Nữ tử cười tràn đầy thâm ý , thế này mới cao thấp đánh giá y , thường thường còn phát ra thanh âm chậc chậc .

Thanh Vũ thấy phản ứng này của nàng , lại xác định Điểm Mặc ngay tại nơi này, thậm chí các hồ yêu nơi đây đều nhận thức hắn , tuy rằng không biết đến tột cùng đã phát sinh chuyện gì , nhưng mà y thầm nghĩ mau chút nhìn thấy Điểm Mặc…

” Thật có lỗi, cô nương, ta–”

Thanh Vũ còn đang muốn nói , ngực lại bỗng nhiên đau nhói một chút , tuy rằng cơn đau tới rất nhanh biến mất cũng nhanh , nhưng mà so với tất cả trước kia đều mãnh liệt hơn nhiều . Y cả kinh , cũng không tiếp tục để ý nữ tử kia , thẳng hướng bên trong sơn động xông tới .

Nữ tử cười khanh khách nhìn bóng dáng y đi xa, lúc này mới trầm  mặt hừ lạnh một tiếng, lập tức thập phần khinh thường phun ra ba chữ:

” Phụ lòng hán!” ( Kim Thượng Thiêm Hoa : Kẻ bạc tình !)

Trong sơn động thập phần sạch sẽ, không có ẩm ướt bẩn thỉu như trong tưởng tượng , giống như vẫn luôn có người quét dọn , chăm sóc qua . Thanh Vũ càng đi vào bên trong , ngực liền càng cảm thấy đau đớn.

Trong chỗ sâu , ánh nắng khó có thể chiếu xạ , cũng không có đốt lửa , có vẻ tương đối hắc ám, y chỉ có thể dựa hoàn toàn vào hơi thở mà đi từng bước cẩn thận về phía trước , lại bỗng nhiên thấy một thân ảnh mơ hồ xa xa làm y vui mừng quá đỗi , vội vàng vọt qua , miệng còn gọi khẽ :

” Điểm Mặc, Điểm Mặc?”

Người nằm trên mặt đất không hề đáp lại , Thanh Vũ có chút bất an, nhưng vẫn đi đến bên cạnh hắn , chậm rãi quỳ xuống xem xét , thẳng đến khi thấy được dung nhan thanh tú mà hơi non nớt kia , y mới có thể hoàn toàn nhẹ nhõm thở ra một hơi , trong lòng lập tức tràn đầy sung sướng .

” Điểm Mặc…… Rốt cục tìm được ngươi……”

Thanh Vũ đem hắn từ trên mặt đất ôm vào trong lòng , từ mất rồi có lại mà vô cùng kinh hỉ . Nhưng mà từ đầu đến đuôi Điểm Mặc đều không có phản ứng, hồi lâu y mới phát hiện không đúng, nhưng trong này âm u không thấy rõ cái gì , đành phải ôm người hướng bên ngoài sơn động chạy đi.

Ngoài động đã muốn không có thân ảnh nữ tử lúc nãy , Thanh Vũ đem Điểm Mặc cẩn thận đặt ở trên cỏ, thế này mới không khỏi chấn động, chỉ thấy Điểm Mặc sắc mặt trắng bệch, dung thần tiều tụy, cơ hồ chính là hít vào nhiều thở ra ít, có vẻ thập phần suy nhược, so với bộ dáng hoạt bát khả ái vô cùng *** thần trước kia cứ như hai người .

” Điểm Mặc! Ngươi tỉnh tỉnh!”

Thanh Vũ lắc lắc hắn, vui sướng lúc trước đã bị doa đi hơn phân nửa , nồng đậm khủng hoảng lại lần nữa thẳng tắp bay lên . Ngay lúc này , bên cạnh xuất hiện một người , chính là hồng y nữ tử ban nãy .

” Hắn thực ngốc.”

Nữ tử ngồi ở bên người Điểm Mặc, nhìn hắn nhẹ nhàng mà nói một câu. Thanh Vũ ngẩn ra, vô thố nhìn về phía nàng:

” Này rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?”

Nữ tử không có quan tâm y, chính là thở dài một tiếng, thế này mới lại chậm rãi nói:

” Nửa năm trước, hắn chạy tới hồ thôn chúng ta, há mồm liền hỏi ai sắp độ thiên kiếp. Chúng ta nghe chỉ cảm thấy mạc danh kỳ diệu, nếu không phải nhìn hắn lo lắng, sẽ  nghĩ hắn là đến quấy rối.”

” Thiên kiếp……”

” Ta là thủ lĩnh nơi này, hắn thấy ta, vẫn là hỏi câu nói kia, lại hỏi nhiều một câu, thiên kiếp có phải có sét hay không , nếu như không tránh được , có phải hay không sẽ hồn phi phách tán ?

” Ta nói đây là vấn đề ngu ngốc , quan tâm gì này đó có không . Không nghĩ tới hắn sau này quả thật chạy tới nơi hồ nhi đang độ thiên kiếp , đi theo cùng nhau chịu sét đánh . Ngươi nói hắn có ngốc hay không ?”

Thanh Vũ nghe được kinh hãi đảm chiến, nhất tưởng đến Điểm Mặc đi làm chuyện nguy hiểm như vậy , lại nhìn nhìn dung nhan tái nhợt của người kia , nhất thời đau lòng vạn phần.

” Ta ngay từ đầu nghĩ hắn là kẻ ngu ngốc đi tìm chết , đến sau lại mới biết được…… Hắn là cái si tình ngu ngốc. Nói đến nói đi, chính là ngu, chính là ngốc.”

” Có… ý tứ gì?”

Không có để ý đến tiếng cười mắng trong miệng của nàng , Thanh Vũ vội vàng truy vấn một câu, đã thấy nữ tử trái lại theo dõi y , trong đôi mắt mị hoặc hơn vài phần bất mãn cùng khinh thường.

” Ngươi chính là tên tiên nhân mà hắn tâm tâm niệm niệm đi ? Hắn muốn đem linh hồn nhỏ bé của ngươi trả lại cho ngươi , lại không biết phương pháp , đã vậy còn muốn dựa vào thiên kiếp đánh tan làm hồn phách chia lìa, đem linh hồn thuộc về ngươi tách ra.”

Thanh Vũ phát mộng, thân thể cũng không khỏi run rẩy tại chỗ . Y giật mình trừng lớn mắt , thống khổ cùng toan sáp tràn đầy trái tim, càng nhiều cũng là đối Điểm Mặc thật sâu áy náy cùng đau tích.

Đứa ngốc này , thế nhưng lại dám ngĩ và dùng biện pháp dó , muốn tách tâm hồn ra trả lại cho y ….

Đứa ngốc…… Thật khờ……

Thanh Vũ run run đưa tya xoa xoa hai má không có chút huyết sắc của Điểm Mặc , hắn gầy thiệt nhiều , trước kia y còn có thể thân thiết xoa bóp khuôn mặt của hắn , hiện tại nó đã muốn gầy không còn thịt , cũng không biết hắn đã chịu bao nhiêu tội ….

Không, y như thế nào có thể nói Điểm Mặc ngốc, tối ngốc rõ ràng là chính mình, thế nhưng ngốc đến độ không rõ tình yêu với Điểm Mặc , ngốc đến phủ nhận cảm tình giữa đôi bên , ngốc đến lâu như vậy mới biết được chạy tới tìm về Điểm Mặc đã chịu đựng quá nhiều tổn thương .

Nữ tử giống như không có nhìn thấy sự bi thương của y , lại cố ý thêm lửa vào , vẫn cứ tiếp tục nói :

” Cũng may thiên kiếp đối với kẻ độ kiếp tác dụng lớn nhất , đối với một ngoại nhân như hắn thương tổn không quá lợi hại . Nhưng mà nửa năm này hắn không biết đã chịu bao nhiêu lôi điện , đừng nói cái linh hồn nhỏ bé của ngươi , ta xem ngay cả linh hồn nhỏ bé của hắn sớm muộn cũng tan biến .”

” Thực xin lỗi……”

Thanh Vũ gắt gao cầm cổ tay gầy yếu của Điểm Mặc, tiếp theo đem bàn tay của hắn đặt ở bên  môi hôn hôn , nước mắt từ khóe mắt chậm rãi rơi xuống , đọng trên mu bàn tay khớp xương rõ ràng của Điểm Mặc , làm cho cổ họng y bây giờ nghẹn ngào chua xót ….

” Ta xem ngươi cũng không phải vô tâm vô phế như vậy , ngươi đem hắn mang đi đi, làm cho hắn về sau đừng có lại đến đây.”

Nữ tử không kiên nhẫn hướng y phất tay , sau đó biến mất trong rừng cây .

 Thanh Vũ thật cẩn thận đem Điểm Mặc bế lên, lại đối với phương hướng cô gái rời đi nói cảm ơn , trong nháy mắt cũng không thấy bóng dáng.