Đạo thị vô tình khước hữu tình (Phiền Lạc)

       
3a4652615f5b8c131841d6740e168d85

ĐẠO THỊ VÔ TÌNH KHƯỚC HỮU TÌNH

Tác giả: Phiền Lạc

Thể loại: nhất thụ nhất công, bá đạo công, *** nghịch thụ, hài, phản xuyên không, HE.

Độ dài: 38 chương

Edit: Killkura

Review:

Giáo chủ ma giáo khiến người yêu nhảy vực tự tử, sau này hối hận cũng xuyên tới hiện đại tìm kiếm. Nào ngờ, thằng chồng cũ đã có thằng chồng mới, giáo chủ còn bị chồng mới đánh cho một trận thê thảm, bèo nhèo ngất bên đường rồi được một sinh viên nghèo khó quanh năm suốt tháng dính số nhọ là Thường Tiếu nhặt về nuôi. Vì muốn trả thù, ngài học tập tri thức ở hiện đại, nhanh chóng bắt nhịp cuộc sống rồi kiếm tiền bằng nghề… sát thủ.

Giáo chủ và Thường Tiếu bắt đầu có ái muội, rồi dây dưa. Thế nhưng một kẻ là người giang hồ võ lâm quá khứ, thích chém giết nghênh ngang. Người kia lại là dân hiện đại thiện lương. Quan điểm sống khác nhau dần chia cắt hai người. Đến một ngày, giáo chủ nhận được một hợp đồng giá trị siêu bự- giết Thường Tiếu.

Một cậu sinh viên tầm thường sao có kẻ thù có số má dường ấy, đứng trước hợp đồng bự và một kẻ “bỏ thì thương, vương thì tội” giáo chủ đại nhân sẽ cư xử ra sao đây?

Truyện này liên quan đến Thanh Ti- nói về người yêu cũ của giáo chủ. Tuy nhiên, đối với mình thì Thanh ti là tác phẩm dở nhất của Phiền Lạc, chỉ cần xem Đạo thị là hiểu rồi. Về cơ bản, Đạo thị ổn, không có nhiều điểm nổi bật. Điểm đáng chú ý là cách hòa nhập xã hội của giáo chủ khá thú vị, lạ so với nhiều truyện cùng thể loại. Tác giả thể hiện đúng tác phong một giáo chủ đỉnh đỉnh đại danh chứ không phải dạng tầm thường “thấy máy bay tưởng chim sắt” như nhiều truyện khác.

Lâu lâu thử chút món lạ cũng không tệ đâu.

Ps: Coi chừng nhầm với truyện cùng tên của Lê Hoa Yên Vũ

Đạo thị vô tình khước hữu tình (Phiền Lạc) – CHƯƠNG 1.

Đạo thị vô tình khước hữu tình (Phiền Lạc) – CHƯƠNG 2.

Đạo thị vô tình khước hữu tình (Phiền Lạc) – CHƯƠNG 3.

Đạo thị vô tình khước hữu tình (Phiền Lạc) – CHƯƠNG 4.

Đạo thị vô tình khước hữu tình (Phiền Lạc) – CHƯƠNG 5.

Đạo thị vô tình khước hữu tình (Phiền Lạc) – CHƯƠNG 6.

Đạo thị vô tình khước hữu tình (Phiền Lạc) – CHƯƠNG 7.

Đạo thị vô tình khước hữu tình (Phiền Lạc) – CHƯƠNG 8.

Đạo thị vô tình khước hữu tình (Phiền Lạc) – CHƯƠNG 9.

Đạo thị vô tình khước hữu tình (Phiền Lạc) – CHƯƠNG 10.

Đạo thị vô tình khước hữu tình (Phiền Lạc) – CHƯƠNG 11.

Đạo thị vô tình khước hữu tình (Phiền Lạc) – CHƯƠNG 12.

Đạo thị vô tình khước hữu tình (Phiền Lạc) – CHƯƠNG 13.

Đạo thị vô tình khước hữu tình (Phiền Lạc) – CHƯƠNG 14.

Đạo thị vô tình khước hữu tình (Phiền Lạc) – CHƯƠNG 15.

Đạo thị vô tình khước hữu tình (Phiền Lạc) – CHƯƠNG 16.

Đạo thị vô tình khước hữu tình (Phiền Lạc) – CHƯƠNG 17.

Đạo thị vô tình khước hữu tình (Phiền Lạc) – CHƯƠNG 18.

Đạo thị vô tình khước hữu tình (Phiền Lạc) – CHƯƠNG 19.

Đạo thị vô tình khước hữu tình (Phiền Lạc) – CHƯƠNG 20.

Đạo thị vô tình khước hữu tình (Phiền Lạc) – CHƯƠNG 21.

Đạo thị vô tình khước hữu tình (Phiền Lạc) – CHƯƠNG 22.

Đạo thị vô tình khước hữu tình (Phiền Lạc) – CHƯƠNG 23.

Đạo thị vô tình khước hữu tình (Phiền Lạc) – CHƯƠNG 24.

Đạo thị vô tình khước hữu tình (Phiền Lạc) – CHƯƠNG 25.

Đạo thị vô tình khước hữu tình (Phiền Lạc) – CHƯƠNG 26.

Đạo thị vô tình khước hữu tình (Phiền Lạc) – CHƯƠNG 27.

Đạo thị vô tình khước hữu tình (Phiền Lạc) – CHƯƠNG 28.

Đạo thị vô tình khước hữu tình (Phiền Lạc) – CHƯƠNG 29.

Đạo thị vô tình khước hữu tình (Phiền Lạc) – CHƯƠNG 30.

Đạo thị vô tình khước hữu tình (Phiền Lạc) – CHƯƠNG 31.

Đạo thị vô tình khước hữu tình (Phiền Lạc) – CHƯƠNG 32.

Đạo thị vô tình khước hữu tình (Phiền Lạc) – CHƯƠNG 33.

Đạo thị vô tình khước hữu tình (Phiền Lạc) – CHƯƠNG 34.

Đạo thị vô tình khước hữu tình (Phiền Lạc) – CHƯƠNG 35.

Đạo thị vô tình khước hữu tình (Phiền Lạc) – CHƯƠNG 36.

Đạo thị vô tình khước hữu tình (Phiền Lạc) – CHƯƠNG 37.

Đạo thị vô tình khước hữu tình (Phiền Lạc) – CHƯƠNG 38.